Tây Tiến – Vẻ đẹp thiên nhiên và hình tượng người lính | GDGKYT

“Tây Tiến là sự tiếp nối của một dòng thơ lãng mạn nhưng được tác giả thổi vào một tâm hồn rất trẻ trung, mới mẻ, khác hẳn những bài thơ buồn, thất tình”. – Vũ Thu Phương

Tây Tiến – Hình tượng thiên nhiên và hình tượng người lính.

Tây Tiến là một trong những bài thơ hay nhất của nền văn học Việt Nam, trong sự vận động không ngừng giữa chủ nghĩa lãng mạn và hiện thực, giữa sự hài hòa và phong cách và sự kiên cường bất khuất. Có thể nói Quang Dũng đã thổi hồn thơ rất riêng vào những tác phẩm của mình, để từ đó làm nổi bật lên vẻ đẹp thiên nhiên thơ mộng và khắc họa hình tượng người lính hào hoa Hà Thành.

Vẻ đẹp tự nhiên

Tây Bắc là nàng thơ đầy cảm hứng của biết bao thi nhân, bởi thiên nhiên mang một vẻ đẹp riêng khi vừa lãng mạn nên thơ, vừa hoang sơ, hiểm trở của núi đồi. Vẻ đẹp ấy đã chiếm trọn trái tim nhà thơ:

Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!
Nhớ núi rừng nhớ chơi vơi.
Sai Khao che chở cho đội quân mệt mỏi,
Mường Lát nở nhẹ về đêm.

Đoạn thơ mở đầu bằng hình ảnh sông Mã, một thắng cảnh nổi tiếng của Tây Bắc. Nó gợi lên nỗi nhớ của nhà thơ về núi rừng hoang sơ, hùng vĩ. Cảm xúc chủ đạo trong bài thơ là nỗi nhớ:

Nhớ núi nhớ chơi vơi

Đó là nỗi nhớ khó định nghĩa, tính từ chơi vơi nó diễn tả nỗi đau nhưng lại mơ hồ khó diễn tả thành lời. Những cuộc chia tay không hẹn trước, chỉ có thể tồn tại trong hoài niệm, là chuyện thường thấy trong chiến tranh:

Đó là một cuộc chia tay màu đỏ tươi
Tươi như chim én hồng
Giữa trưa một ngày sắp chuyển sang đông

Mùa thu, chợt nắng vàng rực rỡ – Tách màu đỏ

Nhà thơ vô cùng nhớ thiên nhiên Tây Bắc:

Sai Khao che chở cho đội quân mệt mỏi,
Mường Lát nở nhẹ về đêm.

Nhà thơ chọn những địa điểm xa lạ, ít người nhắc đến để miêu tả nét quyến rũ của nơi vắng vẻ, ít người qua lại này. Cả Tây Tiến là niềm khao khát khôn nguôi của nhà thơ về mảnh đất một thời là chiến trường. Vì vậy, khi nhắc đến địa danh này, chúng ta nhận ra những ký ức ngày xưa ùa về tươi mới đến mức giao thoa với thực tại, tạo nên sự mờ ảo giữa hai không gian: không gian hiện tại và không gian ký ức. Vì vậy, dù xa lạ nhưng qua hồn thơ và nỗi nhớ của Quang Dũng, những địa danh ấy lại xâm chiếm trí nhớ người đọc, giúp anh cảm thấy an nhiên cùng “Quang Dũng – lưu luyến” vùng đất đẹp đẽ, kiêu hãnh và đầy mộng mơ. , thương.

Lên khúc cua dựng đứng, Lợn hút mây, súng ngửi trời.  Cao hơn ngàn thước, ngàn thước dưới, có nhà là Pha Luông mưa xa.

Bản chất này được thể hiện rõ ràng hơn trong những câu thơ sau:

Đi lên một khúc quanh dốc,
Heo hút rượu, súng thơm cả trời.
Cao một nghìn mét, một nghìn mét xuống,
Pha Luông quê ai mưa xa.

Nhà thơ sử dụng nhịp 4/4, nhiều giọng khiến câu thơ như ngắt làm đôi, để nói lên độ cao tuyệt đối của núi rừng Tây Bắc. Các từ “quanh co”, “sâu thẳm” diễn tả sự khó khăn của địa hình hiểm trở, những tính từ mạnh càng làm tăng thêm mức độ khó khăn của thiên nhiên Tây Bắc. Cao độ Tây Bắc được miêu tả qua câu thơ “súng ngửi trời” là một khúc quanh của Quang Dũng. Số lượng từ hàng nghìn từ càng làm tăng khoảng cách. vẻ uy nghiêm dữ dội toát ra từ những đỉnh núi cao sừng sững, vươn tới tận trời xanh; tỏa ra từ những cung đường quanh co uốn lượn qua hàng ngàn ngọn núi với độ dốc lớn. Bài thơ khiến người đọc hình dung ra vực thẳm sâu hun hút. Trong bài thơ có cả hình ảnh và nhạc, sự kết hợp tài tình của ngôn từ đã giúp người đọc hình dung hình ảnh thiên nhiên một cách trọn vẹn nhất.

Nhưng Tây Bắc không chỉ hùng vĩ, không chỉ hấp dẫn.  Tây Bắc cũng thật thơ mộng và lãng mạn

Nhưng Tây Bắc không chỉ hùng vĩ, không chỉ hấp dẫn. Tây Bắc cũng thật thơ mộng và lãng mạn:

Pha Luông quê ai mưa xa.

Câu thơ bất chợt dùng mọi âm điệu gợi tả chất thơ của núi rừng Tây Bắc, ta hình dung ra cảnh núi rừng ẩn hiện sau màn mưa, bình yên và đẹp đến nao lòng. Tây Bắc luôn có hai bộ mặt, một bên là cực kỳ hiểm trở, một bên là bình yên đến lạ lùng:

Nhớ Tây Tiến cơm cháy,
Mai Châu mùa bạn dẻo thơm.

Ồ! Tây Bắc duyên dáng như một thiếu nữ, thiên nhiên ẩn hiện trong khói, hương, thật ấm áp và chan chứa tình người. Ngay cả nhà thơ Chế Lan Viên cũng từng viết:

Tôi nắm tay bạn vào cuối mùa giải chiến dịch
Vắt xôi nuôi bộ đội, ẩn mình giữa rừng.
Mảnh đất Tây Bắc chưa có lịch
Bữa xôi đầu tiên vẫn bốc mùi

Có lẽ thiên nhiên Tây Bắc, cái nôi của cách mạng luôn chiếm được cảm tình của bao thi nhân với vẻ đẹp hùng vĩ và lãng mạn.

Hình ảnh người lính

Hình tượng người lính trong Tây Tiến thật đặc biệt, khi các nhà thơ cùng thời đi tìm vẻ đẹp dũng cảm thì Quang Dũng lại đi tìm vẻ hào hoa của những chàng trai trẻ. Không ngần ngại miêu tả hiện thực đau khổ để làm nổi bật vẻ đẹp của Bộ đội Cụ Hồ giàu lòng nhân ái, không khuất phục:

Quân Tây không mọc tóc
Quân xanh dữ tợn và hung dữ

Nhà thơ Quang Dũng đã gọi đoàn quân của mình với cái tên thú vị là “đoàn quân tóc xù”. Điều thú vị là những người này đã lấy thực tế khắc nghiệt của sự khó khăn để biến nó thành niềm tự hào và tự tôn. Câu thơ thứ hai tạo nên hai sự đối lập: “quân xanh” và “hùm beo”, một bên là khó khăn thiếu thốn, một bên là lòng dũng cảm anh dũng của các chiến sĩ. Tây Tiến Ba tiếng “réo rắt, dữ dội” tạo nên âm vang hùng tráng, mạnh mẽ cho đoạn thơ, người đọc cảm nhận được khí thế của đoàn quân ra trận, câu thơ có nhịp điệu mạnh mẽ, táo bạo, đồng thời thể hiện được sự chủ động. của những người lính để giải quyết tình huống. Những thử thách đã quá quen thuộc với họ và đã rèn cho họ một ý chí kiên cường:

Nằm rải rác ngoài biên giới của những vùng đất xa xôi,
Ra chiến trường không tiếc đời xanh.
Áo bào thay chiếu, trở về dương gian,
Sông Mã gầm lên khúc solo của anh

Những con người có lý tưởng sống cao đẹp đã chết không tiếc tuổi thanh xuân, vì độc lập, tự do của dân tộc, cũng như thành công của trường kỳ cách mạng lâu dài. Nhà thơ đã dùng hình ảnh áo dài để nói lên cái chết của người chiến sĩ, như một lời cảm ơn sâu sắc của nhà thơ, cũng như làm cho những cái chết ấy trở nên cao cả.

Hình ảnh người lính

Nhưng người lính trong thơ Quang Dũng cũng có những nét lãng mạn riêng:

Đôi mắt cố định gửi giấc mơ qua biên giới
Hà Nội đêm của những giấc mơ, vẻ đẹp thơm ngát

Trong bài “Đất nước”, Nguyễn Đình Thi từng viết:

Người đi trước không ngoái lại
Lá rơi sau những kệ đầy nắng

Thế mới nói, dù ra đi vẫn không khỏi nuối tiếc, người Hà Nội mang trong mình lý tưởng cao đẹp nhưng cũng không thể bỏ qua vẻ đẹp hào hoa của nó. Hai dòng chữ nhấn mạnh hai chữ “mơ ước” và “ước mơ”. Từ “sung” được sử dụng khá hay, nó thể hiện bao nhiêu khát khao, bao khát vọng, hoài bão từ đáy lòng vượt lên trên đôi mắt. “Đôi mắt mọc” đề cập đến một hành động mạnh mẽ, nhưng không phải là một hình phạt hoặc một lời đe dọa, mà là một cái nhìn đau đớn và bất khả xâm phạm thể hiện mong muốn và mong muốn. Từ “mơ” khiến câu thơ như chồng chất, chất chứa nỗi niềm.

Câu thơ chia thành hai thái cực, một bên quyết đoán, một bên vênh váo. Trong mơ, người chiến sĩ vẫn có thể mơ về những hạnh phúc riêng tư, những ước nguyện nhỏ nhoi ẩn chứa trong một nàng Kiều thơm:

Những điều tuyệt vời trên đất nước rộng lớn
Vẫn đừng quên những điều riêng tư nhỏ nhất
Trung thành nhất là tình yêu với đất
Mỗi sắc hoa đều thấm đẫm tình người – Hoa tím

Các nhà thơ luôn chú ý đến những rung động thầm kín của người lính, đó là những cảm xúc rất đời thường. Nhà phê bình Phong Lan nhận xét: “Tây Tiến là tượng đài bất tử về người lính vô danh” – bất tử bởi vẻ đẹp hào hoa, anh hùng và bi tráng.

Phương Tây, với những hình ảnh chân thực nhất đã vẽ nên thành công thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ, thanh bình và thơ mộng, đồng thời làm nổi lên hình tượng người lính anh hùng, hào hoa mang đậm bản sắc Hà Nội.

Bãi cỏ

.

Xem Thêm  Cung Nhân Mã (23/11 – 21/12) - Tính cách - Tình yêu - Sự nghiệp | GDGKYT