Tiếng gà trưa – Âm vang từ miền ký ức | GDGKYT

Võ Văn Trực từng nói: “Cái đáng quý nhất trong thơ Xuân Quỳnh và Xuân Quỳnh là sự chân thành, thật thà, trung thực trong tình bạn, trong xã hội và cả trong tình yêu. Nó không quanh co, không giấu giếm. Mọi dòng thơ, mỗi trang viết Thơ cho thấy một nỗi niềm, một suy nghĩ của chị. Chỉ qua thơ của chị, chúng ta biết khá rõ về đời tư của chị. Nói thật, đây là cốt lõi của thơ Xuân Quỳnh. “

Xuân Quỳnh là một nhà thơ có trái tim ấm áp, một nhà thơ luôn có cách làm cho những tác phẩm của mình trở nên gần gũi và đầy cảm xúc chiêm nghiệm. Xuân Quỳnh liên tục đi đi về về giữa hiện thực và quá khứ, giữa rắc rối và bình yên, giữa hư ảo và hiện thực. Vì vậy, Xuân Quỳnh có một phong cách nghệ thuật rất đa dạng và phong phú. Người đọc không chỉ được làm quen với thơ về tình yêu của nhà thơ mà còn là những tác phẩm viết về những kỉ niệm đẹp và triết lý sống cao cả. “Bữa trưa gà”là bài thơ đầy kỉ niệm và xúc động của Xuân Quỳnh viết về tình yêu của cô cháu gái.

Tiếng gà trưa hành quân.

Bài thơ mở đầu bằng tiếng gà trống gáy quen thuộc:

Đi bộ đường dài

Dừng lại ở ngôi làng nhỏ

Tiếng gà trống đang nhảy:

“Sở … Sở Sở”

Nghe nắng giữa trưa

Nghe mỏi chân

Tôi đã nghe về thời thơ ấu

Không gian bài thơ lên ​​đường, thời gian buổi trưa, nhân vật trữ tình là người lính. Với không gian và thời gian như vậy, con người ta dễ rung động trước những thay đổi nhỏ nhất của cảnh vật, dễ rung động trước những kỉ niệm. Câu thơ tả con gà một cách chân thực nhất. không đòi hỏi thể hiện sự chân thành trong tâm hồn con người. Dừng chân bên vệ đường, người lính có dịp nghe lại những âm thanh thuở hàn vi. Với nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi tình cảm với điệp ngữ được lặp đi lặp lại, ba câu thơ dường như đã khơi dậy niềm xúc động, bồi hồi của nhân vật trữ tình khi nghe tiếng gà trống giữa trưa. Tiếng gà trống buổi trưa làm dịu đi cái nắng, cái mệt nhọc của chuyến hành quân, thay vào đó là những kỉ niệm tuổi thơ nối tiếp nhau gợi nhớ.

Sự khuếch tán của âm thanh tăng dần, không chỉ về mặt không gian, mà còn tác động mạnh mẽ đến chiều sâu của tâm hồn. Tiếng gà Thoạt đầu nó chỉ làm lay động không gian, phá tan sự tĩnh lặng của trưa hè, nhưng sau đó nó đi sâu hơn vào trí nhớ của nhân vật trữ tình, và dường như hiện tại đã biến mất để nhường chỗ cho một đoạn văn. Những kỉ niệm đẹp tưởng chừng đã lâu không còn. Tác giả đã dùng từ “nghe” để nhấn mạnh Cảm xúc của người lính khi nghe tiếng gà mái gáy buổi trưa.. Từ nghe ở đây không chỉ là nghe, mà còn là nghe, là nghĩ, là nhớ …. Tiếng gà trống buổi trưa gợi cho anh bao kỉ niệm tuổi thơ tha thiết được sống trong tình bà cháu, giúp anh vơi đi bao mệt nhọc khi hành quân. Ta có thể cảm nhận được tình yêu quê hương tha thiết của người lính trẻ. Ngay cả Lưu Trọng Lư cũng từng có những dòng viết về tiếng gà thân thương:

Bất cứ khi nào mặt trời chiếu sáng trên sông,

Bị quấy rầy, con gà trống giữa trưa lo lắng hát,

Nỗi buồn trong quá khứ,

Flicker sống lại những ngày không.

Âm thanh tiếng gà trở thành biểu tượng của tuổi thanh xuân.

Tiếng gà – âm thanh của tuổi thơ

Ở những câu thơ tiếp theo, nhân vật gieo lòng mình vào buổi trưa, khép lòng mình với hiện tại và quay về quá khứ để trở về tuổi thơ, nơi tiếng gà trưa luôn vang vọng:

Bữa trưa gà

Trứng màu hồng rơm

Này con gà mái mơ

Hoa toàn thân có đốm trắng

Này con gà mái vàng

Tóc sáng bóng như mặt trời

Tuổi thơ được Xuân Quỳnh miêu tả tràn ngập màu nắng vàng ươm trên lông gà, màu hồng nóng bỏng của những quả trứng gà. Trong bức ảnh con gà mà Xuân Quỳnh miêu tả rất đặc biệt, ổ rơm vàng đang lăn những quả trứng hồng, con gà mái mơ có bộ lông trắng, đen, hồng cánh sen… những quả trứng trông như một họa tiết chấm nghệ thuật. Ánh sáng vàng rực của con gà mái vàng óng, lông lóng lánh như màu nắng, bà và cháu vừa ném thóc, thóc về phía gà mái, vừa ngắm nhìn những cô gà mái xinh đẹp đang lượm lúa ngoài sân. Bà tôi và tôi đếm từng con gà trong vườn của chúng tôi.

Một vài nét chấm phá trên con gà đã làm sống lại cả một miền ký ức, những kỷ niệm đẹp đẽ, giản dị và ấm áp không ngừng. Những câu thơ mở ra liên tưởng về người bà và cháu gái xinh đẹp, thanh thoát ở một vùng quê nghèo nhưng không bao giờ thiếu vắng tình cảm:

Bữa trưa gà

Tay anh ta che trứng

Dành tặng từng loại trái cây

Để gà mái nở

Hàng năm hàng năm

Khi gió đông về

Anh ấy chăm sóc gà của tôi

Hy vọng trời không có sương mù

Bán gà cuối năm

Tôi có quần áo mới

Ah cái quần jean

Ống dài và rộng quét đất

Áo blouse chúc mừng

Đi ngang qua và lắng nghe tiếng sột soạt

Tiếng gà trưa được lặp lại nhiều khi vừa tạo âm vang cho tác phẩm vừa khẳng định hình ảnh tượng trưng về tiếng gà. Những hành động thường ngày được Xuân Quỳnh miêu tả một cách rất nghệ thuật và đậm chất trữ tình. Hình ảnh bà trông trứng đã trở lại trong ký ức của người lính, sống động và mạnh mẽ. Những chú gà không chỉ gắn với tinh thần mà còn có giá trị kinh tế, cả tương lai của bạn đều phụ thuộc vào những quả trứng nhỏ bé ấy. Bài thơ nghe thật giản dị nhưng thật gần gũi làm sao, những chi tiết được tác giả miêu tả đều gắn bó mật thiết với quê hương, làng xóm, cộng với đó là những kỉ niệm không bao giờ phai mờ trong tâm trí trẻ thơ. Sự quan tâm của ông thật ấm lòng rằng những con gà sẽ chết nếu sương giá lạnh và cháu ông không thể may quần áo mới.

Hình ảnh đàn gà gắn liền với hình ảnh người phụ nữ tần tảo tần tảo sớm hôm, trong cuộc sống lam lũ, lo toan, bà không bao giờ nghĩ đến mình mà chỉ lo cho cháu, vì cháu là tất cả đối với bà. Anh thầm mong đàn gà sẽ thoát khỏi dịch bệnh mỗi khi đông về. Hạnh phúc thật giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng:

Bữa trưa gà

Mang lại nhiều hạnh phúc

Đêm về nhà, tôi đã mơ

Trứng ngủ màu hồng.

Đó là một bầu trời trong xanh, đẹp đẽ và quen thuộc. Tình bà cháu luôn giản dị và êm đềm. Trong “Bếp lửa”, Bằng Việt cũng viết:

Ngọn lửa cháy trong sương sớm

Một ngọn lửa ấm áp và chào đón

Tôi yêu em và tôi biết nắng như thế nào!

Tình bà cháu luôn là nguồn cảm hứng bất diệt để các nhà thơ gửi gắm tình cảm của mình. Mặc dù tiếng gà hay tiếng lửamà cũng là những hình ảnh biểu tượng của tuổi thơ và vùng quê Việt Nam.

Tiếng gà trống buổi trưa gợi bao suy nghĩ.

Tôi chiến đấu hôm nay

Vì tình yêu đất nước

Vì làng đình

Bà, cũng nhờ bà

Vì tiếng kêu của con cặc

Ổ trứng hồng thời thơ ấu

Tạm thời xuất hiện từ tuổi thơ êm đềm, nhân vật trở về hiện tại, với những suy nghĩ bộn bề khi đất nước bị bao vây bởi ngoại xâm. Trong bài thơ có ba dòng rất đẹp là rơm và trứng hồng; giấc ngủ màu hồng trứng; Cả ba dòng thơ đều nói về hạnh phúc tuổi thơ, hạnh phúc gia đình nơi làng quê. Màu hồng gợi lên kỉ niệm đẹp đẽ nhất của đời người, kí ức đó trở thành động lực lớn nhất của người lính. Câu thơ cuối nói lên mục tiêu sống của nhân vật. Điệp từ “tại sao” được lặp lại 3 lần nhằm khẳng định lí tưởng chiến đấu của nhân vật, với mục đích tiến dần đến quê hương – làng xóm – người bà – ổ trứng. Nhưng có thể nói tuổi thơ là khoảng thời gian lớn nhất trong cuộc đời mỗi người và cũng tác động mạnh mẽ đến tâm hồn mỗi người.

Việc thu hẹp phạm vi để cụ thể hóa lòng yêu nước, Những bài thơ bắt đầu bằng tiếng gà và kết thúc bằng âm thanh tương tự để mở rộng không gian trong bài hát. Tiếng gà trưa bình dị mà linh thiêng. nó được lặp lại bốn lần trong suốt bài thơ như một lời nhắc nhở, gọi ra nhiều tình cảm tốt đẹp. Chúng ta có thể thấy rằng tình cảm gia đình đã làm sâu sắc thêm tình yêu của người lính đối với đất nước rộng lớn. Một tình mẫu tử đẹp đẽ, ấm áp và ấm áp!

Bữa trưa gà” được một bài thơ đơn giản và ấm áp. Đó là lời tự sự của nhà thơ đối với những tình cảm tốt đẹp của con người, những giá trị không mất đi cũng như không phai nhạt trong cuộc đời mỗi người.

.

Xem Thêm  Ghế massage Queen Crown có tốt không? Tư vấn từ chuyên gia | GDGKYT