Trích Dẫn Hay Nhất Trong Sách Văn Học Việt Nam | GDGKYT

Văn học việt nam nó luôn là dòng gợi cho chúng ta nhiều hoài niệm về quá khứ, câu chuyện được thể hiện qua các tác phẩm Sống Xa Nhau, Hai đứa trẻ, Giông tố, v.v. cho đến nay khi đã sống theo lớp bụi thời gian nhưng những tác phẩm này vẫn còn nguyên giá trị và mang lại nhiều bài học quý giá cho người đọc. Hôm nay, Sách hay 24h Mời độc giả cùng khám phá những câu nói hay nhất trong sách văn học Việt Nam, cùng bắt đầu nhé!

  1. Làm sao tôi có thể nói rằng mùa xuân vẫn tuần hoàn. Nếu tuổi trẻ không hai lần quay lại. (Cây bấc)

  2. Có hàng trăm thứ tương tự như tình yêu. Nhưng tình yêu đích thực chỉ có một. (Người tìm kiếm tình yêu)

  3. Bạc đã len lỏi vào máu của mỗi người. Và tình trạng bỏ rơi vẫn đang diễn ra ở đâu đó. (Gáy lạnh)

  4. Vì vậy, nhiều người trong bóng tối mong đợi điều gì đó tươi sáng cho cuộc sống nghèo khổ hàng ngày của họ. (Hai đứa trẻ)

  5. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng âm thanh đẹp nhất trong cuộc sống là giọng nói của một người nói rằng anh ấy yêu một người. (Lộng lẫy của bầu trời khói)

  6. Sự thật bên ngoài quá lớn, quá mạnh, hoàn toàn chế ngự cuộc sống tưởng tượng, nó hiện ra trên giấy trắng đen. (Đời sống)

  7. Nhiều người trên khắp thế giới cũng mang một hoặc nhiều câu hỏi vẫn chưa được giải đáp. Đời có gì mà buồn thế? (Dòng sông)

  8. Ai đó đã nói rằng một người nhút nhát trước các cô gái là một người trung thực. Và tình yêu nhút nhát là tình yêu chân thành. (Ngày xưa có một câu chuyện tình yêu)

  9. Người ta buồn hơn, cô đơn hơn khi thức dậy. Và khi ngoài trời nắng chang chang mà bạn không biết đi đâu, về đâu. (Biển người mênh mông)

  10. Cuối cùng điều đó không quan trọng, chỉ là tiếc rằng tôi không bao giờ có thể nói tất cả những gì tôi nghĩ về người tôi yêu. (Thư cho một người)

  11. Tôi không cần ai nói với tôi rằng tôi là một người tốt. Tôi chỉ không muốn bất cứ ai nghĩ rằng tôi quá tốt, mọi người có thể bắt nạt tôi bất cứ cách nào họ muốn. (Đời sống)

  12. Mọi người bị mê hoặc bởi sự hào nhoáng, bị mê hoặc bởi sự tỏa sáng, nhưng họ đã rơi nước mắt vì sự bình dị của trái tim. (Ngày mai ngày mai)

  13. Ngày hội càng đông, người càng cô đơn, vây quanh ta càng đông, họ càng cô đơn, bởi vì có những tâm hồn không ai có thể chạm tới. (Biển của mọi người)

  14. Khi bạn quá tin tưởng hoặc yêu mến ai đó, bạn không bao giờ đề phòng, thậm chí không nghi ngờ. Và đôi khi bạn chết vì sự ngây thơ của mình. (Tôi là Beto)

  15. Bản chất của tình yêu là hy vọng. Nhiều khi đối mặt với một sự thật phũ phàng vốn đã quá rõ ràng, người ta vẫn cố gắng giải thích nó theo cách ít bi quan nhất. (Mắt xanh)

  16. Phàn nàn chẳng có ích lợi gì cho ai, những người này bị kìm nén suốt đời, sở dĩ họ bị kìm nén suốt đời là vì khi kìm nén họ chỉ biết than thở mà không biết làm gì. (Chi Feo)

  17. Thời gian chưa bao giờ là người bạn tốt nhất của con người. Thời gian biến tóc ta thành lau sậy, nhuộm đỏ tâm hồn ta. Và một ngày nào đó nó sẽ biến cuộc đời tôi thành một đám mây trắng lang thang. (Cảm ơn người lớn)

  18. Nghệ thuật không nên là mặt trăng lừa đảo, nghệ thuật không nên là mặt trăng lừa đảo; Nghệ thuật chỉ là âm thanh của những đau khổ, xuất phát từ những mảnh đời khốn khó, vang lên mạnh mẽ trong trái tim. (Trăng sáng)

  19. Hy sinh vì người khác luôn để hương thơm bay theo gió. Sức nặng của tình yêu song hành với sức mạnh vô song. Bất kỳ viên đá hay gỗ nào chạm vào tình yêu đều trở nên bao dung và mềm mại. (Vô thường)

  20. Ngay cả những lý lẽ lớn nhất như sự thật, như sự thật, có thể được diễn đạt trong 180 giây miễn là tác giả sẵn sàng trả giá bằng mạng sống của mình cho những giây quý giá đó. (Ba phút của sự thật)

  21. Trong cuộc sống, có nhiều khi gặp những biến cố, lòng ta đau nhói, không thể dừng lại mà nhìn kỹ vấn đề. Chúng tôi đang rối tung lên. Chúng tôi nghĩ rằng đau khổ và bất hạnh tiếp tục đè nặng lên vai chúng tôi. (Vô thường)

  22. Một người bị đau chân có bao giờ quên được đau chân và nghĩ về điều gì khác không? Khi bất hạnh quá người ta không còn nghĩ đến ai nữa. Bản chất tốt đẹp của con người bị bao phủ bởi những lo lắng và đau đớn ích kỷ. (Con hạc già)

  23. Nỗi buồn là sự pha trộn của yếu đuối, hoang mang, hoang mang, thiếu mục đích, ngu ngốc, mất mát, mất mát, dại dột và thiếu phương hướng. Nỗi buồn không thể nắm bắt, bao trùm bởi bóng tối. Tôi không biết làm thế nào để thoát ra khỏi nó. (Ngày mai ngày mai)

  24. Chúng ta phải làm gì khi giận mình mà ghét cuộc sống của mình? Đây là cuộc sống, luôn có một điều gì đó xảy ra khiến chúng ta vui mừng biến thành đau khổ hoặc đau khổ rồi lại đau khổ hơn trước… Ai cũng chịu chung số phận, không còn mình ở đâu nữa. (Sấm sét)

  25. Tôi đã dùng đủ mọi cách để tìm một từ “tôi” đã mất đã thay hình đổi dạng, dưới mọi hình thức sống. Có những ngày tôi đã bỏ mình trong một thế giới im lặng để cố gắng nhìn thấy bản thân mình rõ ràng hơn, nhưng không thành công. (Tôi là ai, tôi là ai)

  26. Khi con người lớn lên, niềm vui và nỗi buồn của họ cũng vậy. Trong giấc mơ của tôi không chỉ có châu chấu và chuồn chuồn như những ngày còn bé. Đã có những cơn bão tiếp theo vào những đêm khi gió thổi qua mái nhà. Ước mơ cũng lớn dần ở đó. (Cây chuối non đi giày xanh)

  27. Một tác phẩm thực sự quý giá, nó phải vượt qua mọi ranh giới và giới hạn, nó phải là một tác phẩm chung cho toàn nhân loại. Nó phải chứa một cái gì đó to lớn, mạnh mẽ, đau đớn và phấn khích. Tôn vinh tình yêu thương, lòng bác ái, sự công bằng… Mang con người đến gần hơn với con người. (Đời cuối)

  28. Thật vậy, sự phù phiếm giả tạo của một xã hội chỉ chú trọng đến vẻ bề ngoài, một thứ đạo đức ích kỷ, niềm tin vào sức mạnh của vàng, sự cạnh tranh khốc liệt về vật chất đã làm hỏng tâm trí con người. Vì vậy, khi nghèo người ta còn gầy, vốn đã giàu, có khi lại hói đầu. (Sấm sét)

  29. Nhưng buồn là tuổi trẻ, gân cốt cứng ngắc, máu chảy cùng trái tim chân thành nhưng lại phải sống theo cơ cấu bằng phẳng. Tôi không muốn nhắm mắt và vẫn tiếc nuối vì không biết có gì lạ ở cuối cánh đồng rộng lớn ấy và cuộc sống nơi đây là như thế nào. (Tạp chí Cricket Adventure)

  30. Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra rằng ý nghĩa của giấc mơ không nằm ở việc nó có tương ứng với thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống một cuộc sống khác với cảm xúc của mình, trong một thế giới mà bạn có thể hiện thân của Đấng toàn năng một cách hồn nhiên. (Tôi là Beto)

  31. Cảm giác chùng chình khi thức dậy với bốn bức tường im lặng, cánh cửa mở toang trong làn sóng âm thanh hỗn độn của phố phường ùa vào. Những buổi bình minh lặp đi lặp lại, không bao giờ thấy mặt trời mọc, vội mặc quần áo, vội vàng đi giày, trang điểm vội vã và lao ra đường, vội vàng ngày, tháng, năm … (Dawns khác)

  32. Trong cuộc sống, có những sự kiện, những gương mặt lướt qua ta như một cơn gió ngẫu nhiên, chẳng để lại gì trong ký ức, nhưng cũng có những sự kiện đã in sâu vào tâm hồn ta như những nhát dao cứa vào đá, mãi mãi, để lại dấu ấn trong não ta mà chỉ có năm tháng mới mài dũa được. , nhưng không thể làm cho nó mờ đi. (Đi ngang qua hoa cúc)

  33. Cuộc sống có thể khiến một người không vui và một người khác buồn một chút. Tại đây anh đã tìm ra con đường sống của mình để không bao giờ thấy cuộc đời là khổ nạn. Sống để hạnh phúc, nếu không thì hãy ngủ dài. Có những hạnh phúc mà tôi không bao giờ đến gần. Bình thường anh ấy sống một mình và cố gắng tìm kiếm niềm vui cho riêng mình. (Thư cho một người)

  34. Sứ mệnh của người nghệ sĩ là mang lại cái đẹp, cái đẹp của tâm hồn và thiên nhiên cho cuộc sống, nhưng không phải là cái đẹp sáng tạo chưa từng có trước đây. Bản thân sự sáng tạo là ngọn lửa, ngọn đuốc soi đường, dẫn lối. Những bài hát và sáng tác đích thực sẽ sưởi ấm và an ủi những thế giới buồn chán, cô đơn và lạnh lẽo. Một người nghệ sĩ có tấm lòng chân thành luôn là một người bạn ấm áp và tốt bụng với mọi người. (Ứng biến)

  35. Bỏ bê trong bất kỳ ngành nghề nào là điều đáng xấu hổ. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thật đáng khinh. Ồ! Anh ấy đã viết gì? Tất cả những thứ vô vị, vô vị đều gợi lên những cảm xúc rất nhẹ nhàng, rất hời hợt, kể lại một số ý tưởng rất bình thường bị loãng một cách sòng phẳng và quá dễ dãi. Nó không mang lại điều gì mới mẻ cho văn học. Điều này có nghĩa rằng anh ta là một kẻ vô dụng, một kẻ thừa. Văn học không cần những người thợ lành nghề, theo một sơ đồ đã định. Văn học chỉ hoan nghênh những ai biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa phát hiện và sáng tạo những gì chưa có. (Đời cuối)

Sách hay 24h Rất hân hạnh được đồng hành cùng bạn trong những bài viết truyền cảm hứng về cách đọc. Trên đây là những câu nói hay nhất trong sách văn học Việt Nam do chúng tôi tổng hợp, sau khi đọc nhớ để lại câu nói yêu thích của bạn ở phần bình luận để chúng tôi cùng biết nhé!

.

Xem Thêm  Bia hơi Hải Xồm - Quán nhậu 30 năm tuổi ở Hà Nội | GDGKYT